“Báo cáo, tử tù H.V.K đã chết.”
—
Khởi:
Hà Nội thu. Se lạnh, phảng phất mùi hoa sữa.
Và còn đó, nụ hôn cô dành cho anh buổi chiều tà, khúc tình ca anh hát mỗi độ triều dâng. Là hương cốm ngọt dịu vương lại trên môi mềm. Nhưng cảnh thì còn đây mà người xưa đã theo cát bụi về nơi đâu?
Ngọc Ly rẽ vào nghĩa trang, trên tay cầm bó hoa cúc màu trắng thanh khiết. Cô cẩn thận cắm từng bông vào lọ, sắp xếp hoa quả lên đĩa cẩn thận. Sau đó cô thắp một nén nhang, lấy tay nhẹ phủi đi lớp bụi mỏng trên mộ, một cơn gió lùa qua khiến mấy sợi tóc bay bay trên gương mặt người con gái, che đi đôi mắt đã hoe đỏ không biết vì làn khói hương hay vì nước mắt.
Ngày này năm năm về trước cô vĩnh viễn mất đi người mình nhất mực yêu thương sau loạt đạn rền vang khô khốc. Cô ngồi tựa mình bên ngôi mộ, lấy tay nhẹ nhàng vỗ về, để mặc tâm trí chảy trôi về ngày đầu cô gặp anh. Không gian vắng lặng chỉ có tiếng gió mơn man khiến cô thấy hơi tủi thân. Còn nói Ngọc Ly là bông ly ngọc ngà, nhưng anh đâu biết rằng Ngọc Ly- là giọt lệ châu ngày biệt ly.
Hôm nay là ngày đặc biệt, bởi có lẽ muốn ra thăm mộ anh lần nữa phải đợi rất lâu… Hai tuần sau, cô sẽ sang Thụy Điển sống và làm việc một thời gian, bao lâu thì chính Ly cũng không rõ.
“K đừng giận em nhé. Em sắp đi xa rồi, nhưng nhất định sẽ sớm về với anh. Thời gian qua em sống rất tốt.” Ly mím môi, vị mằn mặn tan ngay đầu lưỡi, từ bao giờ cô lại nói dối anh thế này?
Nếu con quay định mệnh xoay lại một lần, cô vẫn sẽ chọn được gặp anh. Duyên khởi, duyên hợp, duyên tan. Cả người và ta đều cam lòng.
Mười năm trước.
“Anh chở em đến Tòa án Nhân dân với.”
Một cô gái có vẻ là sinh viên, trên tay cầm cốc cà phê lên tiếng với giọng gấp gáp.
Anh chàng lái xe đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, hỏi lại như bình thường: “Em có cần tăng giảm điều hòa hay nghe đài gì không?”
Cô lật giở tập hồ sơ sột soạt, nở nụ cười tươi tắn: “Không cần đâu ạ, anh đi nhanh chút giúp em nhé, em sợ muộn giờ.”
“Yên tâm.” Anh chàng nói với giọng trầm trầm, nụ cười của vị khách vừa rồi khiến anh thấy hơi sững sờ, nụ cười ấy tươi như hoa! Nhưng chỉ là một chút thôi, anh không nghĩ nhiều đến vậy.
Chiếc xe oto chạy trên con đường Nguyễn Du tấp nập người qua lại, Sài thành quả thật biết làm mê đắm lòng người. Nắng nhỏ từng giọt vàng óng lên tà áo dài thiếu nữ xuống phố, lên bức tường vôi ngả màu thời gian. Ly để nhịp tim mình hòa làm một với thanh âm Sài Gòn, tiếng xích lô lách cách trên đường, tiếng rao hàng rong vang lên lảnh lót ngoài kia…
Hương cà phê vợt thơm nồng một cách rất “tình” và “xưa”.
Trong xe, anh bật nhạc trên chiếc đài cassette cũ, tiếng nghe rè rè.
“Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca bồng bềnh
Đời ta có khi là đốm lửa
Một hôm nhóm lên trong vườn khuya…”
Bài hát “Đêm thấy ta là thác đổ” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vang lên, Ly thấy nao nao trong lòng. Chỉ một chốc sau đã đến nơi, cô trả tiền rồi nhanh chóng chạy vào bên trong Tòa án mà không hề hay biết mình đã để quên chiếc khăn mùi soa trong xe. Ban nãy, lúc cô lấy ra tập hồ sơ đã để rơi chiếc khăn dưới thảm nên không biết, vả lại cô chăm chú ngắm phường ngắm phố thế kia, làm sao mà nhận ra được.
Ngày hôm sau, một người bảo vệ đưa cho cô chiếc khăn mùi soa thêu hình một đóa hoa ly ở góc.
Cô bất ngờ, “Ai gửi cho chú chiếc khăn này vậy ạ? Đúng là của con rồi.”
“Một thằng bé lái xe chiều hôm qua gửi cho chú.”
Ly “à” một tiếng, thì ra là anh ấy. Rồi cô gửi lời cảm ơn chú bảo vệ, nhắn rằng nếu còn gặp anh ấy lần nữa thì cho cô gửi lời cảm ơn. Chiếc khăn này cô trân quý lắm, bởi nó là chiếc khăn người mẹ lúc sinh thời dạy cô thêu ngày bé. Ai mà ngờ được, chiếc khăn ấy chính là điểm khởi đầu của tất cả sau này.
—
Thời gian sau đó, Ngọc Ly ngỡ như lạc vào xứ sở ngọt ngào nhất thế gian, mà trong xứ sở ấy hữu duyên sao lại có thêm anh. Anh đã chủ động xin phương thức liên lạc, hai người tìm hiểu nhau chủ yếu qua thư từ và một số lần gặp mặt. Cô thích lắm cái cảm giác nhận bức thư thơm mùi mực tím từ người thương. Còn anh, lúc nào cũng nhìn cô bằng ánh mắt tình nồng ý đượm, đầy yêu chiều.
Cũng bởi, anh say mê nụ cười của bông ly trước mặt quá ấy mà thôi.
Hoàng hôn đỏ quạch, cái không khí vừa khô hanh vừa nóng bức này khiến Sài Gòn không khác gì chảo lửa.
“Khi nào chúng mình ra Bắc, sẽ cùng nhau đi dạo Hồ Gươm nhá! Lâu lắm rồi em chưa về quê, cũng nhớ Hà Nội quá.” Cô vừa ăn que kem ốc quế vị vani ngọt lạnh, vừa nhìn anh nói với giọng đầy hồn nhiên.
“Tất nhiên, mình còn ra mắt bố em nữa mà.” Anh cũng cắn miếng kem trên tay cô, ra mắt bố mẹ mà giọng anh cứ dửng dưng như không. Cũng bên nhau gần ba năm rồi, mà sao mỗi lần anh nhắc đến chuyện này tim cô đập thình thịch, vẻ thẹn thùng trên gương mặt khiến cô càng đáng yêu gấp bội.
“Gớm, chỉ thế là nhanh!” Cô cười khúc khích, nhón chân lên véo má anh một cái. Bỗng cô thấy bóng dáng nhỏ bé của mình trong ánh mắt phẳng lặng tựa hồ thu của anh lúc ấy.
“Anh sẽ cưới em.” K ôm chặt cô trong lòng, nói nhỏ chỉ mình anh nghe thấy. Câu nói ấy tan vào làn tóc đen dài thoảng hương bưởi của cô.
Tháng ngày êm đềm trôi qua, cuộc gặp mặt giữa anh và phụ huynh của Ly diễn ra suôn sẻ hơn mong đợi. Về phía Ngọc Ly, cô cũng đến nhà thành kính thắp nén hương, cùng anh lau chùi, dọn dẹp cho nơi yên nghỉ của bố mẹ K. Chẳng hiểu sao bố Ly ưng anh lắm, tấm tắc khen anh ngoan ngoãn, lễ phép lại còn rất nhanh nhẹn.
“Bố là bố ưng thằng K lắm, hai đứa cưới sớm cho bố còn bế cháu.” Ông chậm rãi nhấp ngụm trà nóng tỏa hương thơm nhàn nhạt.
“Bố này, bọn con chưa vội vàng thế đâu. Nhưng bố yên tâm, sắp thôi là tha hồ trông các cháu, có khi lúc ấy lại mệt rã rời tay chân ra ấy chứ.” Cô quàng tay qua ôm vai bố, tiện thể giúp ông tưới mấy cây lan trong sân.
Vốn là định như vậy, Ngọc Ly đã tưởng tượng ra biết bao viễn cảnh tươi đẹp sắp tới. Cơi trầu, buồng cau, chiếc váy cưới trắng tinh khôi hay một đám cưới linh đình pháo hoa. Nhưng rốt cuộc, hạnh phúc cũng rời bỏ cô mà đi. Không một lời báo trước. Để mặc tâm hồn cô vỡ tan ra thành từng mảnh. Y như cái ngày mẹ mất năm cô mười tuổi.
Hôm ấy, khi đang ra chợ mua hoa về thắp hương, cô được các bà, các chị chúc mừng ríu rít, nhà ông Tàm sắp có hỷ sự! Hai bên gia đình quyết định sẽ tổ chức đám cưới trong tháng tới. Bỗng cô thấy thằng Tũn- em họ mình, chân đất chạy ra khỏi ngõ nói không kịp thở, có gì đó bất an dấy lên trong đầu cô.
“Chị Ly, chị về nhanh đi! Anh K bị công an bắt rồi!”
Bó hoa cúc vạn thọ trên tay cô rơi xuống đất.
—
Dân gian có câu: “Trai mùng Một, gái hôm Rằm.” Ngọc Ly được sinh ra vào đúng ngày Rằm, trăng sáng tỏ vằng vặc. Nhưng câu nói ấy ám chỉ rằng cuộc đời cô sẽ lắm truân chuyên, gian khổ.
K đã đến trụ sở công an đầu thú về tội giết người, khi dàn dựng một vụ nổ khí gas dẫn đến hai người tử vong. Anh từng có lần kể cho cô chuyện quá khứ đầy phức tạp của gia đình mình, lúc anh mới mười một tuổi, bố mẹ anh bị hãm hại chứ không phải do sự cố không may trong phòng rò rỉ khí gas. Ngay khi biết được hung thủ thực sự chỉ hai ngày sau khi anh đi đăng kí kết hôn, trong đầu K chỉ có ý niệm duy nhất: “Phải trả mối thù này bằng được, sau đó có chết cũng không hối tiếc.” Ngọc Ly từng hiện lên trong tâm trí của anh, đã có khoảnh khắc anh chần chừ.
Nhưng…
Vẫn là một chữ nhưng đầy khắc nghiệt. Nó đã làm mòn đi không biết bao nhiêu phận người? Nợ máu của bậc sinh thành dưỡng dục mình, anh chắc chắn không thể ngó lơ.
Đêm đến, Ly để mặc cho nỗi nhớ gặm nhấm trái tim mình. Cô muốn ôm chặt anh trong lòng, lấy tay xoa đi những vết bầm tím xước xát. Tỉnh giấc mộng hoài mong, đau đớn vẫn là đau đớn, cô độc hoàn cô độc. Sương đêm lạnh buốt, cô bật khóc nức nở, nước mắt chảy ra không ngừng, và cô thấy mình đang rơi. Như một ốc đảo cô quạnh giữa đại dương đen đặc quánh, ngọn hải đăng của cô đã tắt đi ánh đèn của mình rồi.
Ly ngồi dậy, loạng choạng đến bên chiếc bàn cạnh giường, vội vàng lấy một viên thuốc an thần.
Nuốt trọn.
Tất cả những cay đắng, nhớ nhung, dằn vặt. Rằng cô chưa từng ổn một chút nào.
Đâu đó trong phòng giam, anh thấy khó ngủ từ ngày bị bắt giam ở trong bốn bức tường lạnh lẽo mà chật hẹp này.
Ngắm trăng sáng như cái đĩa bạc qua khe cửa sổ, anh thầm chúc mừng sinh nhật cô.
Mát dịu và trong trẻo. Ánh trăng deo dắt khắp nơi.
Mong cho cô cả đời đều có thể được như ý nguyện.
Một giọt nước mắt chảy ngược vào trong, nghẹn đắng cổ họng, người ơi anh cũng biết tiếc nuối lắm chứ, tình mình đáng lẽ sẽ đẹp đến rung cảm đất trời.
—
Suốt những tháng đợi Tòa ra phán quyết, cô đều đặn một tháng một lần thăm anh.
Những lần ấy, cô luôn vui vẻ nói cười, mặc thật đẹp, lúc nào trên tay lúc nào cũng là những túi đồ dùng, hoa quả, thức ăn đầy ắp. Cũng bởi anh là con một trong nhà, không người thân thích trong Nam, nên cô là người duy nhất đến thăm K.
“Sao dạo này em gầy đi nhiều? Mặt mũi xanh xao thế này?”
“Không, em khỏe lắm ạ. Anh không đau ốm gì chứ?”
K biết cô đang nói dối.
“Nhìn kìa, phải biết chăm sóc bản thân thật tốt chứ. Anh khỏe lắm, thanh niên sức dài vai rộng thì có gì mà phải lo. Cười lên cho anh xem. Lần sau vào thăm mà vẫn còn gầy như này là anh giận đấy.”
Ly bật cười, rồi cùng anh hàn huyên mấy chuyện cỏn con cô trải qua. Từ cái chuyện cô bị ngã xe khiến đầu gối vẫn còn đau, hay khi con mèo ở nhà mới đẻ lứa tận năm con. Những chuyện ấy, anh chưa từng quên, ghi lòng tạc dạ từng chữ một. Khắc họa đường nét người con gái anh yêu thương nhất, trân trọng nhất, đáy mắt anh lăn tăn gợn sóng, mùa hoa cải những năm tới có còn được cài lên mái tóc cô bông hoa anh ngắt không?
E rằng, cái lần nữa ấy phải đợi đến kiếp sau.
Đến phiên phúc thẩm, Chủ tọa đứng lên đọc bản án: “Áp dụng Điểm a Khoản 1 Điều 123 Bộ luật Hình sự năm 2015, Hội đồng xét xử tuyên án bị cáo H.V.K là Tử hình về tội Giết người.”
Lúc này ánh mắt anh vẫn không chút dao động, cái chết chỉ như một khái niệm mơ hồ. Lúc này, ở hàng ghế sau cùng trong phòng, Ngọc Ly như quỵ hẳn, trời đất tối sầm lại trước mặt. Nhất thời cô không nghe thấy tiếng gì nữa, cũng không biết mọi thứ tiếp theo diễn ra như thế nào. Trận chiến trong đầu cô đang rất hỗn loạn, Ly đang cố an ủi chính mình trong vô vọng. Không biết thời khắc bất lực và sụp đổ nhất con người sẽ cảm thấy thế nào? Cô thì đầu tiên sẽ là khó chấp nhận, sau đó là cảm giác đau đớn rút ruột rút gan.
Dù đã có lần anh nhắc về sự chắc chắn nhận án tử, nhưng sâu trong lòng cô vẫn có một tia hy vọng le lói nào đó.
Nhưng nợ tội thì phải đền tội cho dù cái giá phải trả là rất đắt, là cả tính mạng mình. Đó là sự nghiêm minh của pháp luật và một luật sư như cô hiểu rõ điều đó.
Luật pháp có thể kết tội một người, nhưng có hay không hiểu rõ được nguyên nhân sâu xa dẫn đến hành vi đó? Nó là một cán cân công lý, có tội hay không có tội chứ không có chỗ cho sự thương hại, hay những cơn ác mộng mà người bị kết án mang theo. “Con không vì bố mẹ mà trả mối hận này, hai ta chết cũng không thể an lòng.” Câu nói trong những giấc mộng của anh lại hiện về bủa vây tâm trí.
Bởi, thời khắc anh tước đoạt mạng sống, tước đi quyền cơ bản nhất, cốt lõi nhất của một người thì đã sai rồi.
Ngọc Ly chỉ bần thần dõi theo bóng lưng anh suốt buổi hôm ấy, rõ ràng kiểu tóc húi cua sát da đầu và bộ quần áo kẻ sọc kia không hợp với anh. K không gào thét, làm loạn, bình tĩnh nói những lời trước vành móng ngựa: “Bị cáo sẽ không viết đơn xin giảm án. Và bị cáo mong phía báo chí, hay Tòa án không gán cho bị cáo những chuyện không có thật và không đúng. Cuối cùng, xin cho phép bị cáo nói vài lời với vợ bị cáo.”
Sau khi được chấp thuận, anh bị đeo chiếc còng số 8 vào cổ tay, cùng hai người công an dẫn đến phía cô đang ngồi. Trước đó có gồng mình cỡ nào, giây phút nhìn vào đôi mắt màu hạt dẻ nhạt của anh, Ly vẫn không ngăn được mà rưng rưng nước mắt. Ngón tay trắng nõn run run miết lấy chỗ cổ tay bị hằn đỏ của anh.
K ôm cô sau bao ngày dài mong nhớ.
“Ly, anh đây. Không sao mà, cho anh xin lỗi, đừng khóc. Là anh sai với em.”
Cô nức nở, cố nói tròn vành rõ chữ, nước mắt ướt mèm cả mặt: “Không, em không bao giờ trách anh đâu…hức…”
Anh cười, lấy tay gạt đi giọt nước mắt hai bên má cô. Dặn dò: “Sau này phải tìm một người tử tế, đàng hoàng để yêu. Không thì mất mặt anh.”
Ly cười mà như mếu, giữ lấy tay anh: “Nói gì đấy, em đã là vợ anh rồi kia. Chúng mình sẽ còn gặp lại mà.” Đoạn, cô giơ tay móc ngoéo.
K xoa đầu bảo cô trẻ con nhưng rồi cũng đan tay mình vào.
Lần này anh sẽ không thất hứa nữa.
—
Hai năm sau, nghĩa trang trường bắn sau loạt đạn chói tai vang lên lại trở về với dáng vẻ tĩnh lặng thường ngày. Hôm đó thời tiết ẩm ướt sau trận mưa rào đêm qua, những giọt sương lấp lánh rải lên từng thớ đất, ngọn cỏ, nấm mồ hay những bông hoa xương rồng ngoi lên từ đất đá.
Khi nghe tin anh bị xử tử, Ly bàng hoàng, tức tốc chạy đến nghĩa trang không kịp bắt xe, càng đi sao càng thấy đường dài thế, đôi chân đã rớm máu đỏ mà cô không thấy đau.
Tự hỏi, có nỗi đau nào lớn hơn sinh ly tử biệt?
Khi đến nơi, chỉ thấy tấm bia mộ ghi ngắn gọn:
H.V.K
Sinh: 22/6/1970
Tử: 3/10/2000
Năm ấy anh mới ba mươi tuổi.
Cô hai mươi bảy tuổi.
“Dễ khóc như vậy là người ta bắt nạt đấy.”
“Kệ em. Lúc nào em khóc thì anh cũng đến dỗ mà, đúng không?”
Hôm ấy, có người gục đầu bên cạnh nấm mồ gọi tên anh đến khản đặc, lại có người đi mãi thản lòng ngủ yên. Ly được trao tận taybức thư cuối cùng anh viết, một chiếc nhẫn cưới đan bằng túi nilon đầy màu sắc.
Và di chúc của anh là để lại toàn bộ tài sản mình tích cóp được cho cô. Một ngôi nhà, một mảnh đất và năm cây vàng.
Người phu mộ hồi tưởng lại rằng ngôi mộ của K luôn đẹp nhất, sạch sẽ nhất. Có một cô gái thường xuyên đến đây thăm, nhang khói rất cẩn thận. Ông không hiểu sao những lần ấy luôn có một bông hoa cải vàng nho nhỏ đặt trên đó.
Thế cuộc đổi dời, chẳng thể lay động tâm can người thiếu nữ.
Cô đã yêu một lần nhưng trọn cả đời.
—
Hồi kết:
“Câu chuyện tình yêu về người mẹ của anh khiến rất nhiều người tò mò, anh có thể chia sẻ thêm không?”
Phong An chỉ cười, ánh mắt nhìn xa xăm, lúc này ở nhà chắc mẹ đang ru cái Thỏ- con gái anh ngủ và xem anh qua màn hình TV.
“Mẹ của tôi là một người vô cùng mạnh mẽ.”
Cả hội trường nín lặng chờ đợi câu chuyện.
“Mẹ nhận nuôi tôi khi tôi hai tuổi ở cô nhi viện, cái tên Phong An này cũng là mẹ đặt cho. Quả thực, ngày được mẹ đón về nhà, tôi vui lắm. Tôi có nghe mẹ kể về bố, lúc đấy còn nhỏ xíu nên chẳng nghĩ gì nhiều. Càng lớn rồi mới hiểu, mẹ vẫn không lập gia đình mới hay bước vào mối quan hệ nào cả là vì tình yêu mẹ dành cho bố quá lớn…”
Nữ MC hỏi tiếp: “Vậy, có phải anh từng có tuổi thơ ở đất nước Thụy Điển phải không?”
“Đúng vậy. Tôi ở Thụy Điển mười năm, đến năm mười bốn tuổi thì về Việt Nam. Thời gian đầu thì có khá nhiều khó khăn và bỡ ngỡ, nhưng rồi cũng quen cả. Bác trai khuyên mẹ tôi nên ra nước ngoài thăm thú cảnh đẹp, như ngày nay các bạn gọi là “chữa lành” đó.”
“Anh có lời khuyên nào cho các bạn trẻ ở đây có ý muốn start-up không?”
Phong An im lặng vài giây, “Không chỉ những người muốn khởi nghiệp, tôi nghĩ rằng ai cũng nên có hiểu biết và là một công dân thượng tôn pháp luật. Khi đó sẽ tránh được những rủi ro pháp lý không đáng có.”
Có một số người gật gù, cũng có người ồ lên, sau đó là một tràng pháo tay chúc mừng cho cuộc phỏng vấn diễn ra tốt đẹp.
Phong An lái xe về nhà. Lúc này trong đầu anh là một loạt những kí ức hiện về, lúc chập chờn lúc rõ ràng đến lạ. Ít người biết rằng mẹ anh từng có khoảng thời gian bị trầm cảm sau ngày ông thi hành án, không thiết tha gì cho ngày mai, lạm dụng thuốc đến mấy lần phải nhập viện. Cứ khi nào màn đêm bao phủ, bà khóc rất nhiều, đến lúc nhận nuôi anh thì mới như có một niềm an ủi, có sức sống trở lại. Sau đó thì cùng anh sang đất nước Thụy Điển sinh sống một thời gian, thăm thú thế giới bên ngoài, bà mới dần dần mở lòng đón nhận những điều đẹp đẽ, biết rằng cuộc sống vẫn đang yêu thương mình vô ngần.
Một Ngọc Ly là hiện thân của sự tái sinh, biết chăm sóc bản thân, sống thật hạnh phúc mới là điều ông hằng mong cầu.
Nhìn thấy giàn hoa giấy rung rinh thấp thoáng hiện ra, An biết mình về đến nhà rồi.
Anh nghe thấy tiếng ru êm đềm phát ra từ bậc thềm. Tay bà âu yếm vỗ về theo từng nhịp lên đứa cháu gái đang say giấc nồng. Trong ánh mắt chỉ toàn là tình thương đong đầy.
“À ơi… thương suốt đời muối mặn gừng cay
Tay nâng chén muối đĩa gừng
Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau
Ầu ơ…”
Một đời dài quá, mà sao cũng ngắn quá đỗi. Ngoảnh đầu lại đã là chuyện của mấy chục năm về trước, đã là lúc còn xuân xanh.
Người sống vẫn sẽ sống, sẽ chèo lái con thuyền tiếp tục lên đường. Dù hừng đông phía trước có vắng bóng một người.
Nếu đời này duyên mỏng, thì sẽ đợi đến đời sau.
Khi ấy, ở trên đồi hoa cải vàng rực rỡ bung nở, họ sẽ gặp lại nhau.
Phong An tin là như vậy.
Răng sứt của anh





