Hắn là kẻ ít học nhất ở cống Bà Xếp. Trình độ văn hóa của hắn chỉ đủ nhận ra mặt chữ và đánh vần bập ba bập bõm vài dòng trong tờ giấy quảng cáo bán nhà dán trên cột điện thôi. Thế nhưng lúc rượu vào lời ra hắn vẫn thường vỗ ngực tự xưng mình là người nhiều hiểu biết.
Có thể nói hắn là một trong số những kẻ còn sót lại thuộc vào lớp tàn dư của thời kỳ khó khăn ly loạn đã vĩnh viễn qua rồi. Nhiều bà nhiều cô đỏm dáng trong xóm vẫn gọi hắn là gà mái bởi đôi mắt hắn lúc nào cũng lén lút sụp xuống, chẳng dám nhìn thẳng vào ai. Có nhìn cũng chỉ len lén liếc trộm sau lưng người ta.
Cha mẹ hắn vốn người miệt vườn, ở mãi tận rừng tràm Kiên Giang, Rạch Giá gì đó vì trốn tránh bom rơi đạn lạc đã bồng bế dắt díu nhau lên phố thị kiếm ăn, dần dà phiêu dạt tới xóm này. Mới đầu chỉ dựng tạm túp lều tre, sau đó sửa sang thành ngôi nhà gỗ ven kênh, trở thành nơi núp nắng tránh mưa cho cả gia đình. Khi bộ rễ đã mọc tràn hai vợ chồng với năm đứa con trai suýt soát tuổi nhau như năm cây nạng chống trời sừng sững giữa xóm bắt đầu tác oai tác quái khiến ai cũng kiêng dè e sợ, tìm cớ tránh xa bởi sự hỗn hào lỗ mãng của chúng.
Ông Giáo Trực nhà ở sát đường tàu vẫn thường dặn đám học trò ngây thơ hiền từ:
– Các con nhớ lánh xa anh em nhà thằng Hai Đẳng.
– Sao vậy thầy?
– Tụi nó hư hỏng không tốt. Dính dáng vào bọn chúng, có ngày mang tai tiếng xấu xa.
Để có miếng ăn cái mặc hàng ngày, ông Đẳng lên chợ Dân Sinh mua sắm đồ nghề mở tiệm sửa xe ngay trước cửa nhà. Khách đến sửa đa số là bà con lao động quanh vùng, đôi khi có các thầy cô giáo bên trường tiểu học ghé sang. Bắt đầu từ bốn giờ chiều đến sụp tối ông Đẳng lăng xăng chạy ra chạy vào, vừa vá lốp vừa nhậu lai rai với hai gã bạn cùng nghề bốc vác ở xóm Cầu Khỉ kéo lên.
Bà Đẳng đẩy chiếc xe ba bánh cọc cạch đi từ xóm Cầu Khỉ, sang Xóm Bún, dọc theo đường tàu, về lại cống Bà Xếp để mua đồ ve chai, giấy vụn… đem ra cân lại cho vựa chú Xìn bán kiếm lời. Thằng út Lé lon ton lạch bạch theo sau. Hễ liếc thấy ai bỏ quên thứ gì như đôi dép, thau giặt… thậm chí bàn ghế nhựa, đồ inox… là nó lẻn đến đảo mắt nhìn trước ngó sau rồi thoắt cái bưng bỏ lên xe cho mẹ chở đi luôn.
Một hôm mẹ chị Sáu Lành nhân lúc rảnh rỗi ở nhà dọn dẹp đồ đạc, kêu bà Đẳng ghé vào bán hai bao đồ cũ. Bà Đẳng đem về nhà đổ ra phân loại lại thấy có sáu chiếc nhẫn vàng mới tinh gói trong tờ giấy báo. Mấy mẹ con mừng rơn đem cất kỹ trong chạn bếp.
Qua tuần sau chị Sáu Lành lục tìm số vàng dành dụm làm vốn thì không thấy bao đồ cũ đâu liền tái mặt lại môi run run hỏi:
– Mẹ có thấy bao đồ trong góc kia không?
Bà cụ lụm cụm bước đến nhìn:
– Mẹ thấy mấy thứ đồ cũ không xài đến nên kêu con Đẳng vào bán cho nó!
– Trời đất ơi! Vậy là sáu chỉ vàng con bỏ trong đó mất tiêu rồi!
Chị sáu Lành vất chiếc chổi đang cầm trên tay hối hả bỏ chạy sang nhà bà Đẳng:
– Mấy bao đồ mẹ em bán cho chị, còn đó không chị?
Bà Đẳng chối phăng:
– Chị đem cân ở vựa chú Xìn rồi!
– Có mấy chỉ vàng em gói bỏ trong chiếc hộp vậy là mất luôn rồi, trời ơi!
Mặt chị Sáu Lành buồn bã, thất vọng tiu nghỉu ra về. Bà Đẳng tỉnh bơ vào bếp nấu cơm.
Giữa năm sau thành phố được giải phóng. Gia đình chị Sáu Lành qua một đêm đột ngột dọn đi đâu mất. Hưởng ứng sự vận động của chính quyền cả nhà Hai Đẳng cùng bà con trong xóm đăng ký đi kinh tế mới ở Đắk Lắk. Suốt ngày hắn và ba đứa em chạy rong khắp nương rẫy đào khoai sắn của người ta rồi lang thang vào các vườn cây hái trái, rình mò bẻ trộm bắp đem về nhà nấu ăn.
Vợ chồng Hai Đẳng lâu nay ở phố phường không quen cuốc đất chân lấm tay bùn vì thế làm sao kiên nhẫn lao động làm ra sản vật cho nông trại. Do đó cả nhà gã chỉ nấn ná được một năm là ăn hết lương thực, cuối cùng phải dắt díu nhau trở về thành phố sống lây lất bằng nghề sửa xe và mua bán ve chai như cũ.
Trẻ em xóm này mười đứa vừa nứt mắt lớn lên thì bảy, tám đứa đã dính vào tệ nạn hư hỏng. Không cờ bạc, ăn cắp cũng xì ke ma túy. Hắn mới sáu tuổi đã bỏ dở học hành, suốt ngày đàn đúm với tụi nhỏ con nhà lão Tí La rồi kéo nhau xuống xóm đường tàu tụ tập chơi đá gà, sà vào sòng tiến lên của bà Bảy Khướt. Mười hai tuổi hắn đã phì phèo trên môi điếu thuốc Jet mua trả góp ngoài quán bà Tô.
Mấy năm sau, thằng Đản – con trai đầu vợ chồng Hai Đẳng làm bốc xếp ở cảng Khánh Hội bị bọn giang hồ quận Tư đâm chết vì tranh giành nhau tán tỉnh đứa con gái ở Sóc Trăng mới lên. Cả xóm lại xôn xao vì có tin đồn lão Phú Thành xưởng nhựa, không rõ vì sao mà từ Chợ Lớn chạy xe ra đây hẹn hò rồi lén lút tò te tú tí với bà Hai Đẳng trong nhà nghỉ Hoa Lan bên Cầu Sạn.
Điên tiết, Hai Đẳng thủ con dao nhọn hoắc đứng thề trước đình Ông Súng sẽ chận đường đâm chết lão Phú Thành, giết luôn con mẹ vợ lăng loàn rồi phóng hỏa đốt nhà chết theo hai đứa gian phu dâm phụ cho thỏa mối hận đời.
Thế nhưng, khi gặp lão Phú Thành đi ngang có thêm hai thằng cận vệ to như hộ pháp, người ngợm đầy hình xăm chằng chịt thì Hai Đẳng lại mềm nhũn cả người, tay chân cóng quéo đến đỗi đũng quần ướt sũng, quýnh quáng run rẩy chẳng dám xông ra.
Hai Đẳng về nhà trút hết căm hờn lên đầu vợ. Bà Hai Đẳng chịu không thấu những trận đòn thù nửa đêm bỏ trốn sang xóm Cầu Khỉ, đợi chồng nguôi ngoai mới dám trở về nhà. Chuyện ghen tương rồi đâu cũng vào đó.
Mười sáu tuổi hắn theo ông thầu khoán Bảy Cao lếch thếch đi phụ hồ, suốt ngày đánh vật với xi măng, gạch đá, cát sỏi… áo quần tóc tai bê bết bụi bặm mồ hôi. Chiều về sa đà vào quán ốc tập tành nhậu nhẹt với anh em, bốc hơi men lại gõ chén, vỗ bàn hát hò inh ỏi đến lúc xỉn quắc cần câu mới thôi.
Một hôm ông Chính hói ở đường tàu đem chiếc xe đạp Phượng Hoàng còn mới nguyên lên nhờ Hai Đẳng vá ruột bánh sau. Vì bận đi công chuyện ông Chính gửi xe ở đó, hẹn chiều tối qua lấy.
Thấy chiếc xe mới ngon quá, lại nghĩ ông Chính hói khù khờ, Hai Đẳng nổi máu tham trong lòng liền sai hắn đạp qua Cầu Sắt đường Bùi Hữu Nghĩa bán kiếm được mớ tiền lớn.
Sáu giờ chiều ông Chính hói ghé lại lấy xe thì Hai Đẳng chối phăng bảo là không nhận vá chiếc xe Phượng Hoàng nào hết. Suốt ngày nay gã chỉ nhận sửa dây thắng cho chiếc xe cà tàng ông Chính đem đến dựng ở góc nhà đó thôi.
Ông Chính hói uất ức vì đuối lý không cãi lại được mồm mép du côn của Hai Đẳng liền tức giận chạy ra trình báo sự việc với anh công an khu vực. Anh khu vực vào lập biên bản, nhưng không biết phải xử lý ra sao vì chẳng có bằng chứng và nhân chứng gì hết. Hai người cãi qua cãi lại một trận om sòm chẳng đi tới đâu. Cuối cùng ông Chính hói đành lép vế chịu thua, dắt chiếc xe đạp cũ rích về nhà.
Ông Chính hói ấm ức nuốt giận vào lòng, nhưng anh em thằng Tủn, con ông thì không chịu thua. Thằng Tủn kéo thêm ba bốn đứa bạn dưới đường tàu hùng hổ vác gậy lên nhà Hai Đẳng.
Lúc đó vào khoảng xế trưa, Hai Đẳng và mấy đứa con, thêm hai thằng thợ học việc cũng không vừa gì hoảng hốt xách đồ nghề ra ứng chiến. Cuộc ẩu đả gây ồn ào náo loạn cả xóm suốt buổi chiều cho đến chạng vạng tối. Kết quả chung cuộc anh em thằng Tủn và ông Chính hói bị đánh bầm giập te tua. Anh công an khu vực vào can cũng bị chiếc mỏ lết sượt ngang chảy máu đầu. Áo quần Hai Đẳng tả tơi rách nát, gã ôm mặt hét lên với ba đứa con:
– Mấy đứa chạy đi để đó cho cha!
Thấy công an phường ập vào, hắn và hai đứa em vội vàng lủi ra sau bếp, băng rào nhà bà Sáu bói lội theo bờ cống trốn luôn trong đêm.
Hai Đẳng bị bắt giải lên quận sau đó phải ở tù bốn năm vì tội lừa đảo, gây thương tích và chống người thi hành công vụ. Thằng con út ghiền xì ke lê lết ở bên xóm Bờ Đê nghe vậy cũng không dám thò mặt về.
Hắn hãi quá đón xe dông tuốt về Long An, tá túc ở nhà cô Tư Muội để tránh sự lùng bắt của công an. Mẹ hắn cho người xuống báo là hãy lặn đi một thời gian, đợi cho mọi việc lắng xuống mới được về nhà.
Dượng Tư Muội chạy xe ôm kiếm ăn ngoài thị xã Tân An, cô Tư suốt ngày lê la trong các sòng bạc. Hắn ở nhà một mình chẳng biết làm gì sinh ra buồn chán, thường lang thang xuống quán cà phê Chợt Nhớ bên quốc lộ ngồi lì đến tối mịt tối mờ mới về nhà. Những bản nhạc vàng sướt mướt êm ru rót vào tai hắn từ ngày này sang ngày khác đến nỗi hắn thuộc nằm lòng, đêm về lẩm nhẩm hát theo.
Chẳng bao lâu hắn làm quen với Phượng trắng, một gái làng chơi bỏ xứ Trà Ôn bùn lầy lên làm phục vụ ở quán. Trai thất nghiệp, gái giang hồ tự nhiên đồng cảm như bèo nước tương phùng, chỉ ít lâu sau đã bén duyên vợ chồng. Hắn bỏ nhà cô Tư chuyển về phòng trọ ở luôn với Phượng.
Xế chiều lúc hoàng hôn xuống chậm, chải chuốc trang điểm xong Phượng ngồi lên yên sau chiếc Honda nữ cũ kĩ tróc lở màu sơn ra chân cầu Tân An đón khách. Khi Phượng đã đưa khách vào phòng, hắn đứng vơ vẩn ngoài cổng hút thuốc, thản nhiên đi tới đi lui dạo mát đợi nàng.
Phượng ra, hắn gắn lên đôi môi son thắm thiết của cô điếu thuốc đã mồi sẵn. Phượng đưa mấy tờ bạc cho hắn giữ rồi ra đường lộ làm thêm cuốc nữa. Gần năm sau thì hắn trở thành ma cô dắt gái chuyên nghiệp.
Bốn năm dài đăng đẳng cũng qua đi, Hai Đẳng được ra tù. Trở về nhà thì căn nhà thân yêu đã tàn tạ xiêu xế. Xóm phường xác xơ hiu quạnh. Bốn thằng con trai tan tác mỗi đứa một nơi chỉ còn bà Hai ngày ngày lầm lũi đẩy chiếc xe cọc cạch đi quanh xóm mua ve chai như cũ. Bước vào tuổi xế tà ngồi chồm hổm bên bậc thềm rít thuốc giờ đây ông ta mới thấm thía được câu: “ Tham thì thâm!”
Buồn gì rồi cũng phải sống phải ăn. Hai Đẳng lại bày ra sửa xe như cũ. Chỉ khác một điều là trên cánh tay phải lốm đốm đồi mồi, dù chẳng biết ông ta có thực sự nhớ nhung gì không, bây giờ đã in hằn mấy chữ mực xăm đã thâm đen: “ Xa quê hương, nhớ mẹ hiền”.
Nghe tin cha được thả, ba đứa con trai cũng lục tục kéo về. Thằng út vướng bệnh Sida nằm lù lù một đống trên chiếc gường tre trong góc, rên hù hù như bị sốt rét, cả người lở lói tùm lum.
Đã có mấy tin nhắn xuống Tân An, nhưng hắn vẫn phân vân chưa muốn về nhà. Phượng như sợi dây thừng buộc chân hắn lại. Cô ta lớn hơn hắn hai tuổi đã sành sõi trường đời, nhiều mánh khóe nghề nghiệp và giỏi chuyện phòng the nên lâu nay lòng hắn say mê điên cuồng không thể nào buông ra được.
Chỉ đến khi công an mở cuộc truy lùng, bắt hết đám gái làng chơi trong quán cà phê Chợt Nhớ đồng thời triệt phá các ổ tội phạm ở những phòng trọ gần đó thì hắn và Phượng mới hết chỗ dung thân. Hắn bàn với Phượng:
– Về nhà anh ở nghen?
– Cha mẹ anh có bằng lòng không?
– Ông bà thấy anh và em về chắc mừng lắm, không sao đâu!
– Em sợ nhà anh chê em làm gái.
– Cứ về ở đỡ ít lâu rồi biết, có gì mình tính sau!
Phượng bằng lòng đổi đời theo hắn bởi chẳng còn nơi nào để tá túc dung thân. Hai đứa lại chở nhau trên chiếc Honda cũ, phía sau là rương áo quần và các thứ đồ phấn son lặt vặt nhắm đường lên thành phố.
Thời kỳ này xóm Cầu Khỉ, xóm Bờ Đê và chung quanh khu vực cống Bà Xếp đang lao xao chộn rộn việc di dời. Sự có mặt của Phượng như hột muối nhỏ bỏ thêm vào thùng nước mắm, chẳng ai quan tâm để ý gì.
Chỉ có bà Hai Đẳng là tỏ thái độ ghét cay ghét đắng Phượng, bởi khi không thằng quý tử của bà tự dưng dắt về đây con vợ ngang hông với cái bầu đã lùm lùm hơn ba tháng không biết có phải cháu nội mình hay đồ rơi rớt của ai.
Lòng bà cay đắng nhưng phải gượng nuốt mật làm vui vì sợ con mình bất mãn, suy nghĩ dại dột làm chuyện không hay. Chưa gì Phượng nổi cơn tự ái, đòi hắn thuê phòng ở đỡ bên nhà ông Bảy Cao. Vô công rỗi nghề, cần tiền tiêu Phượng lê la khắp xóm bắt mối làm quen với mấy chị em, thậm thụt ra đường tàu đón khách.
Mấy tháng sau, khi bụng bầu đã lớn Phượng muối mặt làm tình vờ lết sang nhà hắn, nằm vạ giữa nhà bắt bà Hai Đẳng lo chuyện đẻ con. Giữa đêm khuya trời mưa như trút nước, đứa con gái sinh ra chắng giống mặt mũi hắn chút nào. Thôi kệ, con ai nhưng cứ coi như cháu mình, cưu mang nó làm phước cũng được! Bà Hai Đẳng chép miệng tự an ủi mình.
Ông Hai Đẳng già yếu hom hem vì mấy năm lao tù đã bòn rút của ông một phần sức khỏe. Thỉnh thoảng lại thấy ông ôm bụng ho khan. Hai thằng em kế hắn theo nghề thợ hàn sắt ít năm sau lấy vợ rồi tìm cách ra ở riêng.
Hắn lang bang thất nghiệp một thời gian, sau đó lân la qua nhà ông Bảy Cao xin làm phụ hồ như cũ. Lúc tiến hành giải tỏa khu nhà ổ chuột quanh cống Bà Xếp vợ chồng Hai Đẳng lãnh được số tiền lớn chạy về Hóc Môn mua căn nhà ven quốc lộ tiếp tục làm nghề sửa xe. Phượng và hắn cũng chia được ít tiền bàn nhau lên Dĩ An mua đất cất căn nhà nhỏ để có nơi chui ra chui vào.
Mấy năm sau nghe lời xúi giục của bạn bè, hắn bán căn nhà đem tiền về thuê một phòng trong dãy trọ bà Toan ở xóm cũ gần đường tàu để Phượng mở sòng chứa bài.
Phượng có máu mê cờ bạc. Bao nhiêu tiền hắn đưa Phượng giữ đều từ từ đội nón ra đi. Hắn cằn nhằn cự nự thì cô ta chửi té tát như hắt thau nước vào mặt. Buồn tình hắn ra quán karaoke lê la ngồi ca suốt buổi. Hát lâu đâm ghiền.
Thằng con ông Út Trọc vốn rành đồ điện tử lấy xe chở hắn vào chợ Nhật Tảo lùng mua dàn máy hát với mấy chục đĩa nhạc vàng, đem về đặt ngay giữa căn phòng trọ. Chiều chiều hắn tụ tập bạn bè đến ăn nhậu tha hồ ca hát thâu đêm. Bà con trong xóm bực mình vì ồn ào, nhưng không ai dám nói. Được thể hắn lên mặt ta đây, chẳng coi ai ra gì.
Phượng quăng tiền cho bà Hai Hóp vay để đánh bài. Bà Hai càng đánh càng thua. Chẳng bao lâu lãi mẹ đẻ lãi con chồng chất lên ngập đầu, bà Hai không trả nổi phải qua nhà lạy lục van xin vợ chồng hắn.
Dựa vào phe cánh thằng Tửng sứt môi, nhân cơ hội ấy Phượng và hắn dùng thủ đoạn ép bà Hai bán rẻ căn nhà rộng chừng bảy mét vuông cho mình. Bà Hai đành xuôi tay chấp nhận rồi mấy mẹ con lặng lẽ dọn đi.
Hai tháng sau, nhờ quen biết chạy chọt hắn được nhận vào làm quản lý ở hãng sản xuất phụ tùng máy lạnh. Chức quản lý là do Phượng nổ với bà con xóm giềng cho oai, chứ thực ra công việc của hắn là ngày ngày rảo quanh các xưởng, coi chỗ nào có bóng đèn điện đứt thì thay bóng mới, vòi nước nào hư mua vòi khác thế vào, la bô, bàn cầu nào dơ dáy sứt mẻ thì lau chùi làm mới lại… Đại loại công việc quản lý là như thế.
Hàng ngày, mới năm giờ sáng hắn đã thức dậy uống cà phê, ăn sáng qua loa xong phóng xe lên Biên Hòa vì công ty đóng ở đó. Trưa ra quán cơm bình dân ăn uống sơ sài. Gần sáu giờ tối lúc xóm giềng đã lần lượt lên đèn hắn lại hì hục chạy xe vào. Bữa nào có bạn bè lôi kéo, hắn sa đà đến nửa đêm mới về lè nhè kêu cửa làm ồn ào cả xóm. Con chó Vàng nhà ông Bang nghe tiếng động gân cổ sủa vang.
Bà Hai Hóp dọn đi hôm trước thì bữa sau hắn và Phượng đã kéo mấy đứa em cùng nhóm thợ hồ qua sửa chữa căn nhà. Tuy chỉ vỏn vẹn bảy mét vuông lại nằm hoàn toàn trong lộ giới hẻm chờ ngày giải tỏa, nhưng nhờ quen biết hắn lại lén lút làm ngày làm đêm nên chỉ hơn tháng sau căn nhà đã được nâng thêm mái cao ráo, sàn đổ bê tông giả chắc chắn hơn trước. Lấn ban công sắt nằm chồm lên hết nửa con hẻm.
Ngày ăn tân gia, hắn mời bạn bè đến tổ chức nhậu nhẹt từ sáng sớm đến tận nửa đêm. Bia rượu mặc sức rót ra thừa mứa tràn trề. Giàn karaoke bốn loa đặt ngay giữa xóm mở hết công suất. Hắn cầm micro vừa lắc lư vừa gân cổ hát bài “ Đắp mộ cuộc tình”, vẻ mặt vênh váo tỏ ra hể hả chẳng coi ai ra gì. Người qua kẻ lại ai cũng chán nản lắc đầu.
Được nước làm tới, quen lệ từ hôm đó cứ vào buổi chiều hắn về nhà sớm tổ chức ăn nhậu tại nhà rẻ hơn, đồng thời có thể thoải mái hát hò đến nửa đêm. Một tuần có bảy ngày thì năm ngày hắn đã hát. Đêm nào cũng lải nhải lui tới mấy bài ca nhão nhoẹt: Đắp mộ cuộc tình, Duyên phận, Cát bụi cuộc đời… Đại loại là những lời than thân trách phận, tình ái dở dang, nghèo nàn trắc trở linh tinh…
Nghe nắn lãi nhãi mãi cũng chán, chị Tư đứng trên gác xép càu nhàu:
– Ngày nào lui tới cũng chỉ mấy bài đó cứ hát hoài!
Đứa con gái bà Thư bịt tai lại hét lớn:
– Ồn ào quá, không học bài được trời ơi!
Bà Lý đang rì rầm tụng kinh tối chịu không nổi tiếng ồn quay ra đóng cửa lại. Cô gái nhà đối diện lấy hai tai nghe đeo vào để giảm bớt tiếng ồn mới mong đánh máy xong tờ báo cáo cho buổi họp ngày mai.
Ai cũng chép miệng phàn nàn, nhưng chẳng ai dám nói thẳng mặt hắn vì hắn quá lì, quá lầy! Ông Mạnh ngủ không được, lấy hết can đảm lần mò chống gậy qua yêu cầu hắn giảm bớt âm thanh. Hắn cầm chiếc míc huơ huơ cự thẳng:
– Muốn ngủ thì đóng cửa lại, nghe làm gì!
Ông Mạnh lắc đầu líu ríu về nhà khóa kín cửa. Bà Liễu phàn nàn với bà Toại vì tiếng nhạc bập bùng ầm ĩ xoáy vào lỗ tai hết chịu nổi. Hắn nghe lỏm được chỉ cười khểnh rồi ngồi nói oang oang giữa xóm:
– Ở thành phố mà khó quá thì lên rừng mà sống!
Không còn bình tâm chịu đựng nổi, bà Lý treo bảng bán nhà dọn qua hẻm chùa Kim Cương cho yên tĩnh. Mấy nhóm sinh viên thuê trọ nhà ông Mạnh cũng trả phòng tíu tít dọn đi nơi khác. Ông tổ trưởng dân phố thân hành qua nói chuyện, mặt hắn vẫn trân tráo lên:
– Tôi không hát quá mười giờ đêm, quyền gì cấm tôi! Mấy người không nghe thì đóng cửa nhà lại!
Hắn mới về có hai năm mà xóm này đã trở nên xác xơ buồn bã, chẳng ai nói chuyện với ai. Mọi người đóng cửa đi làm suốt ngày, tối về chui vào nhà sinh hoạt gia đình qua loa rồi đi ngủ, giao hết không gian ồn ào ngoài hẻm cho vợ chồng hắn muốn làm gì thì làm.
Độ này những đứa em của Phượng dưới quê nghe tin chị có nhà cửa ổn định cũng liên tục kéo lên tổ chức ăn nhậu liên miên, chuyện trò rôm rả, điện thoại cầm tay rầm rĩ réo vang. Hắn hả hê, tay bưng ly bia sóng sánh sủi bọt, cười sang sảng nhìn cảnh gia đình đông đúc, vợ con anh em đoàn tụ bên nhau ấm êm hạnh phúc, hoành tráng thế này còn gì bằng!
Cuộc đời hắn tưng bừng mở ra những ngày tươi đẹp như vầy cũng là do ơn đức của ông bà tổ tiên để lại! Hắn cứ tha hồ ngửa tay đón nhận, mặc sức thừa hưởng vinh hoa, đời người chỉ lên hương có một lần thôi!
Chiều hôm đó trời vừa nhá nhem tối, hắn đang trên đường về nhà. Xa lộ Hà Nội rộng thênh thang trơn láng vì ướt nước mưa rả rích kéo dài từ lúc ban chiều tới giờ này chưa dứt. Xe cộ nối đuôi nhau lao vun vút trong ánh đèn vàng. Lòng hắn lâng lâng phấn khích vì mới lãnh lương xong. Trong đầu hắn êm ả vang lên những giai điệu quen thuộc của bài “Cát bụi cuộc đời”, vừa cắm cúi chạy xe hắn vừa lẩm nhẩm: “ Ai cũng một lần trở về cát bụi mà thôi…”
Nghĩ bụng tối nay phải về sớm chuẩn bị bữa nhậu với đám anh em thằng Bái, hắn liền nghiêng xe rẽ trái, chen vào làn ô tô để chạy cho nhanh. Qua khỏi Suối Tiên một đoạn, bỗng dưng có tiếng chuông trong túi quần reo vang, hắn giảm ga định lấy điện thoại ra nghe thì tự nhiên chiếc tay ga đột ngột tắt máy nửa chừng, xe hắn thình lình dừng hẳn giữa đường. Từ đàng sau, một chiếc container ầm ầm lao đến. Do quá bất ngờ nên tài xế không thắng kịp. Chiếc xe nặng nề đâm thẳng tới. Cặp bánh sau chèn lên người hắn. Xe đầu kéo lết thêm một đoạn nữa mới chịu đứng yên.
Vũ Hồng Lam





