Sài Gòn những ngày đầu tháng Mười năm 2026 bị bủa vây bởi một cơn bão dị biệt. Bầu trời không mang màu xám chì thông thường mà chuyển sang một sắc tím thẫm kỳ quái, sấm chớp rền rĩ dưới lòng đất như tiếng một cỗ máy khổng lồ đang gặp sự cố. Trên đài phát thanh, các chuyên gia khí tượng liên tục cảnh báo về một hiện tượng nhiễu loạn từ trường cực mạnh một cách kỳ lạ.

Thành phố sau cơn bão lớn giống như một thực thể vừa bị lột xác, trơ trọi và nhớp nháp. Những con hẻm quanh co ở Quận 1 vẫn còn kẹt lại những vũng nước đen ngòm, phản chiếu bầu trời xám xịt vừa trải qua một đêm cuồng nộ. Trong căn chung cư cũ trên đường Lý Tự Trọng, không gian im lìm đến mức Ngọc Anh có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Căn nhà này vốn được Nhất Phương thiết kế theo phong cách tối giản của một kiến trúc sư cầu toàn, nơi mà mỗi đồ vật đều có vị trí bất biến của nó. Nhưng sáng nay, Ngọc Anh thức dậy với một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, một trực giác mách bảo rằng có một sự bất thường bắt đầu từ đêm qua.

Ký ức về đêm bão hiện về như những thước phim đứt đoạn. Lúc đỉnh điểm của cơn gió rít, khi những tán cây dầu cổ thụ ngoài đại lộ bị quật gãy ngang thân, Nhất Phương đã bật dậy. Anh nói với cô rằng mình cần ra ngoài kiểm tra tình hình căn nhà bên Quận 7 đang thi công vì sợ sập giàn giáo. Ngọc Anh đã can ngăn, nhưng Phương vốn dĩ là kẻ ngoan cố và coi trọng công việc hơn tất thảy. Anh rời đi trong bộ áo mưa màu xám tro, khuôn mặt đầy sự bực dọc và căng thẳng đặc trưng. Nhưng điều kỳ lạ là, phải đến gần bốn tiếng đồng hồ sau anh mới trở về. Lúc đó điện đã cắt, Ngọc Anh chỉ thấy một bóng hình bước vào nhà giữa bóng tối mịt mùng. Anh không còn mặc bộ đồ âu chỉnh tề ban nãy, mà là một chiếc áo sơ mi bằng vải đũi mềm mại, cũ kỹ, thứ trang phục mà một kẻ sành điệu như Phương chưa bao giờ chạm tay vào. Khi cô hỏi, anh chỉ đáp gọn lỏn: “Đồ cũ anh để trên xe, đồ kia ướt hết rồi.”

Sáng nay, sự thay đổi ấy không còn là một linh cảm, nó hiển hiện như một nhát dao. Ngọc Anh bước chân xuống sàn gỗ, mong chờ tiếng cằn nhằn quen thuộc của chồng về việc cô quên đóng cửa sổ ban công khiến nước mưa tạt vào làm hỏng lớp vecni. Nhưng phòng khách trống trải. Không có tiếng gõ thước kẻ lên bàn, không có tiếng lật giấy sột soạt đầy áp lực.

Thay vào đó, Nhất Phương đang đứng trong bếp. Bóng lưng anh in lên bức tường rêu phong của căn chung cư, trông vừa quen thuộc vừa xa lạ dưới ánh sáng mờ ảo.

“Dậy rồi hả em? Lại đây, anh có mua cà phê vợt cho em này.”

Câu nói của anh nhẹ bẫng, rơi vào không gian như một tảng đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. Ngọc Anh khựng lại. Tim cô lỡ một nhịp không phải vì lãng mạn, mà vì sợ hãi. Nhất Phương chưa bao giờ đi mua đồ ăn sáng cho cô, nhất là cà phê vợt, thứ mà anh luôn gọi là “thức uống rẻ tiền” của những kẻ không biết thưởng thức. Cô tiến lại gần, đôi mắt dò xét gương mặt chồng mình. Vẫn là đôi mắt sâu ấy, sống mũi thẳng tắp ấy, nhưng ánh nhìn của anh khi chạm vào cô lại đong đầy một thứ cảm xúc kỳ lạ !

“Anh… anh không sao chứ Phương?” Ngọc Anh ngập ngừng, tay cô bấu chặt vào cạnh bàn. “Đêm qua anh đi đâu mà lâu thế? Sao sáng nay anh lạ vậy?”

Phương mỉm cười, một nụ cười dịu dàng đến mức khiến cô thấy rợn người. Anh đưa tay phải định vuốt tóc cô, nhưng Ngọc Anh vô thức lùi lại một bước. Bàn tay anh khựng giữa không trung, run nhẹ rồi thu về.

“Anh không sao. Chỉ là sau cơn bão, anh nhận ra có nhiều thứ quan trọng hơn là sự hoàn hảo, Ngọc Anh ạ.”

Suốt bữa sáng, Ngọc Anh không thể nuốt trôi chén cháo mà chồng cô nấu. Cô quan sát mọi cử động nhỏ nhất của anh. Có điều gì đó rất “lệch”. Nhất Phương là người thuận tay trái, nhưng lúc này, khi cầm chiếc muỗng sứ, anh lại sử dụng tay phải một cách thuần thục như cái cách mà anh định vuốt tóc cô , trước đây cô luôn muốn anh dùng tay phải để xoa đầu cô nhưng chồng cô luôn rất ghét như thế.

Anh gắp thức ăn cho cô, nhẫn nại đợi cô ăn từng miếng, ánh mắt không rời khỏi gương mặt cô dù chỉ một giây. Đó không phải là ánh mắt của người chồng nhìn vợ sau một đêm bão, mà là ánh mắt kỳ lạ của một người tìm được thứ mình mong muốn bấy lâu.

Sự nghi ngờ bắt đầu mọc rễ trong lòng Ngọc Anh. Cô cố tình thử thách anh bằng cách làm những việc mà cô biết chắc sẽ khiến Nhất Phương nổi giận. Cô để ly nước cam ngay sát mép bản vẽ thiết kế quan trọng của anh. Cô chờ đợi một lời quát tháo, một cái nhíu mày đầy áp lực. Nhưng không. Phương chỉ nhẹ nhàng dời ly nước vào phía trong, rồi quay sang hỏi cô bằng giọng ân cần: “Em có muốn uống thêm chút đá không? Để anh lấy.”

Ngọc Anh cảm thấy hơi thở mình trở nên dồn dập. Đây không phải là Nhất Phương của cô. Người đàn ông này quá bao dung, và chính sự hoàn hảo đó lại toát ra một mùi vị của sự giả tạo chết chóc. Đêm qua anh đã đi đâu trong bốn tiếng đồng hồ đó? Tại sao anh lại trở về với một bộ quần áo lạ lẫm và một tâm hồn hoàn toàn khác biệt? Cô đứng trước gương trong nhà tắm, nhìn gương mặt nhợt nhạt của chính mình. Sài Gòn ngoài kia đang ồn ào trở lại, nhưng cô lại cảm thấy mình đang bị nhốt trong một chiều không gian khác với một kẻ xa lạ đang mang khuôn mặt của chồng mình.

Nỗi sợ hãi lan tỏa khắp các dây thần kinh. Ngọc Anh nhận ra, sự dịu dàng này không phải là một món quà, mà là một dấu hiệu của một điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra trong cơn bão đêm qua. Cô phải tìm ra sự thật về bốn tiếng đồng hồ mất tích ấy, trước khi người đàn ông này có thể đạt được mục đích của mình.

*************************

Sài Gòn sau bão là một bản nhạc không đồng đều. Tiếng máy cưa gỗ dọn cây đổ trên đường Lý Tự Trọng xen lẫn tiếng còi xe hối hả của một thành phố đang vội vàng lấy lại nhịp sống thường nhật. Nhưng bên trong căn chung cư của Ngọc Anh, thời gian dường như đọng lại thành một thứ chất lỏng sền sệt, đặc quánh sự nghi ngại.

Ngọc Anh đứng ở ngưỡng cửa bếp, quan sát Nhất Phương lại đang lúi húi nấu ăn. Anh không còn cái vẻ hách dịch thường ngày, không còn những câu lệnh ngắn củn bắt cô phải làm thế này, thế kia. Anh cứ thế lặng lẽ làm, tay phải cầm chiếc muôi gỗ khuấy đều nồi súp, cử động nhịp nhàng đến lạ lùng. Cô cảm thấy mình như một vị khách trong chính ngôi nhà của mình. Một sự tử tế không báo trước luôn mang hình hài của một mối nguy hiểm.

“Phương này,” cô cất tiếng, cố dò xét phản ứng của anh. “Hôm nay anh không đến văn phòng sao? Em nhớ anh nói dự án bên Quận 7 đang vào giai đoạn nước rút mà.”

Phương không quay đầu lại, giọng anh vang lên trầm thấp, bình thản nhưng chứa đựng một nỗi niềm khó tả: “Cơn bão này làm hỏng nhiều thứ lắm em. Dự án đó có thể đợi, nhưng bữa trưa với em thì không. Em gầy đi nhiều quá.”

Ngọc Anh khựng lại. “Gầy đi”? Mới sáng qua anh còn mắng cô là “ăn lắm mà chẳng làm nên hồn việc gì” khi cô lỡ tay làm cháy mẻ bánh mì. Vậy mà bây giờ, anh nói về cân nặng của cô như thể đó là nỗi bận tâm lớn nhất cuộc đời anh. Cô lùi lại, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Cô không cảm thấy hạnh phúc, cô thấy sợ. Sự chăm sóc này giống như cách người ta vỗ béo một con mồi trước khi thực hiện một âm mưu tàn khốc nào đó.

Chiều hôm đó, khi Phương ra ngoài, anh nói đi mua ít bóng đèn thay cho những chiếc bị cháy sau bão, Ngọc Anh bắt đầu cuộc lục soát âm thầm. Cô lục lọi túi xách, những bản vẽ kiến trúc, và rồi cô tìm thấy nó ở ngăn dưới cùng của chiếc cặp da cũ.

Đó không phải là tài liệu quan trọng, mà là một tờ giấy vẽ đã sờn rách, ố vàng theo thời gian. Đó là một bức tranh vẽ bằng sáp màu của trẻ con. Hình vẽ nguệch ngoạc ba người đứng cạnh nhau, một người đàn ông cao lớn, một người phụ nữ tóc dài và một đứa bé nhỏ xíu. Ở góc trang giấy, nét chữ trẻ con run rẩy viết: “mẹ ơi, Đậu nhớ mẹ lắm.”

Ngọc Anh cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. “Đậu” là ai? Tại sao bức tranh này lại nằm trong cặp của Phương? Cô chưa từng mang thai, và họ cũng chưa bao giờ bàn đến chuyện có con vì Phương luôn nói trẻ con làm vướng chân công việc của anh. Một giả thuyết đen tối bắt đầu hình thành trong đầu cô. Có phải Phương đã có một gia đình khác ở ngoài? Có phải đứa trẻ tên Đậu này là con riêng của anh? Và người đàn bà trong tranh… cô ta là ai?

“Anh đang giấu em một cuộc đời khác, đúng không Phương?” cô thầm thì, nước mắt uất nghẹn trào ra.

Khi Phương trở về, anh mang theo một bó hoa hồng trắng, loại hoa mà trước đây anh luôn bảo là “phí tiền vì nhanh héo”. Anh thấy cô ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, bức tranh trẻ con nằm im lìm trên mặt bàn. Không khí trong phòng ngay lập tức đóng băng.

Phương không hề hoảng hốt. Anh đặt bó hoa xuống, chậm rãi tiến lại gần. Anh nhìn bức tranh với một ánh mắt đau đớn đến mức Ngọc Anh phải quay đi vì không dám đối diện.

“Em tìm thấy nó rồi sao?” anh khẽ hỏi.

“Đậu là ai? Người đàn bà này là ai?” Ngọc Anh đứng bật dậy, giọng cô lạc đi. “Anh có con riêng đúng không? Anh định dùng sự tử tế này để bù đắp cho em trước khi anh dắt họ về đây sao?”

Phương nhìn cô, đôi mắt anh đỏ hoe. Anh định chạm vào vai cô, nhưng rồi lại rụt tay về, như thể sợ rằng mình sẽ làm tan vỡ một giấc mơ quá đỗi mong manh. “Đậu là con của anh, Ngọc Anh ạ. Nhưng không có người đàn bà nào khác cả. Chỉ vậy thôi. Anh không thể nói thêm gì nữa.”

“Anh điên rồi!” Ngọc Anh cười nhạt. “Em chưa bao giờ có con. Và anh cũng chưa bao giờ yêu em đến mức muốn có một gia đình như thế này. Anh luôn coi em là gánh nặng mà!”

“Đó là Nhất Phương của hôm qua,” anh thì thầm, giọng anh như vọng về từ một không gian xa xăm nào đó. “Còn anh… anh đã đi qua một quãng đường rất dài chỉ để thấy lại gương mặt này của em. Em không cần tin anh ngay bây giờ. Anh chỉ xin em, hãy để anh được ở bên em trong thời gian tới. Chỉ một thời gian thôi.”

Sự chân thành trong giọng nói của anh khiến cơn giận của Ngọc Anh khựng lại. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, người mang gương mặt của chồng cô nhưng lại có tâm hồn của một kẻ đã nếm trải mọi đắng cay của cuộc đời. Cô không tin anh, nhưng cô cũng không thể xua đuổi anh. Có một thứ gì đó trong ánh mắt của anh khiến cô thấy mủi lòng, một nỗi buồn sâu thẳm mà không kẻ lừa đảo nào có thể diễn kịch được.

Những ngày sau đó, Ngọc Anh sống trong một trạng thái lơ lửng. Cô không còn gặng hỏi về bức tranh, nhưng cô bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ hơn. Phương dường như biết trước mọi thói quen của cô dù là nhỏ nhất. Anh biết cô sẽ bị đau đầu khi trời sắp đổ mưa, anh biết chiếc váy nào cô thích mặc nhất khi tâm trạng không vui, và anh biết cả cách xoa bóp đôi bàn chân tê mỏi của cô vào mỗi tối, điều mà Nhất Phương cũ chưa bao giờ làm.

Sài Gòn bước vào tuần thứ hai sau cơn bão lớn. Thành phố đã bắt đầu nhộn nhịp trở lại, nhưng những vết sẹo của thiên tai vẫn còn đó, những mảng tường loang lổ, những gốc cây cổ thụ bị bứng rễ và một bầu không khí oi nồng, nặng trĩu sầu lo hối hả. Ngọc Anh thấy mình đang sống trong một thực tại song song. Cô bắt đầu không còn nhìn Nhất Phương bằng ánh mắt canh chừng của một con thú bị dồn vào đường cùng, mà thay vào đó là một sự bàng hoàng đầy xót xa.

Sự thay đổi của cô diễn ra rất chậm, bắt đầu từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Đó là buổi sáng khi cô vô tình làm vỡ chiếc bình hoa bằng gốm sứ mà Nhất Phương vốn coi như báu vật. Theo bản năng, Ngọc Anh rụt vai lại, chờ đợi một tràng chỉ trích gay gắt về sự vụng về của mình. Nhưng không có tiếng quát tháo nào cả. Phương chỉ lặng lẽ đi tới, việc đầu tiên anh làm không phải là nhìn mảnh vỡ, mà là nắm lấy tay cô, lật qua lật lại để kiểm tra xem có vết xước nào không.

“Đừng chạm vào, để anh dọn. Em ra ghế ngồi đi, kẻo mảnh dâm đâm vào chân,” anh nói nhẹ tênh, tay phải cầm chiếc chổi nhỏ quét dọn một cách tỉ mỉ.

Ngọc Anh đứng lặng người nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, một thứ gì đó cứng rắn trong lòng cô bấy lâu nay bỗng chốc tan chảy. Người đàn ông này mang khuôn mặt của chồng cô, nhưng ánh mắt anh nhìn cô lại chứa đựng một sự thấu cảm của người đã đi qua hàng vạn dặm đau thương chỉ để được gặp lại một người cũ. Cô bắt đầu tự hỏi? Nếu đây là một kẻ lừa đảo, tại sao hắn lại phải nhẫn nại đến thế? Nếu đây là một âm mưu, tại sao mục tiêu của hắn lại là trái tim cô chứ không phải là túi tiền?

Sự thay đổi của cô diễn ra một cách chậm rãi, như mầm cây nứt vỏ sau cơn mưa. Cô bắt đầu không còn cảm thấy sợ hãi khi anh lại gần. Đôi khi, khi nhìn anh ngồi làm việc bên cửa sổ, cô chợt nhận ra mình đang ngắm nhìn anh một cách say đắm, một cảm giác mà cô tưởng đã chết từ lâu trong cuộc hôn nhân khô khốc này. Cô bắt đầu thích mùi hương trên áo anh, một mùi hương trầm mặc, cũ kỹ nhưng vô cùng bình yên.

Nhưng chính tình yêu mới nhen nhóm này lại khiến cô đau đớn. Cô luôn tự hỏi: Mình đang yêu ai? Yêu chồng mình, hay yêu bóng ma của anh đến từ một nơi nào đó? Và tại sao anh lại chỉ xin ở lại một thời gian?

Mỗi buổi sáng thức dậy, Ngọc Anh lại thấy Phương gầy đi một chút. Anh bắt đầu bị những cơn đau hành hạ, nhưng anh luôn giấu cô bằng một nụ cười ấm áp. Cô bắt đầu nhận ra, hạnh phúc này dường như là một sự đánh đổi. Một dự cảm mãnh liệt rằng anh đang tiêu tán dần sức khỏe của mình chỉ để đổi lấy những ngày bình yên bên cô.

Buổi chiều, Ngọc Anh lục lại ngăn tủ cũ và tìm thấy bức tranh sáp màu mà cô đã giấu đi mấy hôm trước. Cô nhìn kỹ lại hình vẽ đứa bé mang tên Đậu. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ trỗi dậy. Đứa bé trong tranh có cái mũi cao giống hệt cô và đôi mắt sâu giống Nhất Phương. Dòng chữ “mẹ ơi, Đậu nhớ mẹ lắm” như xoáy vào tâm can cô.

Cô mang bức tranh ra phòng khách, nơi Phương đang đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn xuống dòng người trên đường Lý Tự Trọng.

“Phương, anh nói đây là tranh của con của anh… nhưng bức tranh này… nhìn nó cũ kỹ lắm rồi, giấy đã mục từ lâu. Làm sao có thể chứ?”

Phương quay lại. Ánh nắng chiều Sài Gòn hắt qua khung cửa vòm, khiến cơ thể anh trông như mờ ảo, không thực. Anh tiến lại gần, ngón tay run run chạm vào hình vẽ đứa bé.

“Trong dòng thời gian của anh, Đậu đã ra đời vào một mùa mưa rất lớn. Nó cũng giống em, nhất là cái tính hay quên chìa khóa và lúc nào cũng thích ăn lẩu cá.” Anh mỉm cười, một nụ cười đượm buồn. “Bức tranh này Đậu vẽ lúc nó lên năm, ngay sau khi em… ngay sau khi mẹ nó không còn ở bên cạnh cha con anh nữa.”

Ngọc Anh cảm thấy tim mình thắt lại. “Anh đang nói gì vậy? Mẹ nó không còn ở bên cạnh? Ý anh là mẹ nó đã chết sao?”

Phương im lặng. Sự im lặng của anh nặng nề hơn cả ngàn lời nói.

“Phương này, đừng đi đâu nhé.”cô vô thức khẽ thốt lên.

Trong ánh chiều, cô thấy bóng anh khẽ run lên. “Anh hứa,” anh thì thầm, “cho đến giây phút cuối cùng, anh vẫn sẽ ở đây.”

Sài Gòn đêm nay rực rỡ đèn hoa, nhưng trong căn chung cư cổ kính, Ngọc Anh nằm nhìn bóng lưng Phương, lòng ngổn ngang những câu hỏi không lời đáp. Cô không biết rằng, ở một phòng thí nghiệm bí mật của thành phố, các nhà khoa học đang xôn xao về một hiện tượng từ trường kỳ lạ xuất hiện ngay tại tâm bão đêm đó, một sự đứt gãy không gian diễn ra theo chu kỳ 30 năm. Dự kiến kéo dài trong một tháng sẽ kết thúc .

***********************************

Những ngày cuối cùng của tháng Mười, Sài Gòn đẹp đến nao lòng sau những ngày bão nổi. Bầu trời cao và xanh ngắt, nắng đổ xuống những tán cây dầu trên đường Lý Tự Trọng thành những vệt vàng óng ả. Trong căn chung cư cũ, Ngọc Anh thấy mình như đang sống trong một giấc mơ ngọt ngào mà cô chưa từng dám mơ thấy trong suốt năm năm hôn nhân.

Nhất Phương của những ngày qua là một khoảng trống dịu dàng lấy đầy tâm hồn của cô. Anh không còn nhắc đến những bản vẽ, không còn cằn nhằn về việc cô hay quên. Anh dành trọn thời gian để ở bên cô, cùng cô đi chợ, cùng cô tưới những mầm cây nhỏ ngoài ban công. Đôi khi, Ngọc Anh bắt gặp anh nhìn mình với một ánh mắt lạ lẫm, một ánh mắt chứa đựng cả sự yêu thương lẫn một nỗi đau khổ sâu thẳm, như thể anh đang cố ghi tạc từng sợi tóc, từng nốt ruồi trên gương mặt cô vào một miền ký ức vĩnh cửu.

“Phương này,” cô khẽ hỏi khi cả hai đang ngồi tựa đầu vào nhau dưới ánh hoàng hôn. “Sao dạo này anh tốt với em quá vậy? Anh làm em thấy sợ… cứ như anh sắp đi đâu xa lắm.”

Phương khựng lại, anh khẽ siết nhẹ lấy vai cô. Anh không trả lời trực tiếp, chỉ thầm thì vào tai cô: “Nếu một ngày anh đột nhiên trở lại là gã Nhất Phương khó tính, hay cằn nhằn… em hãy cứ kiên nhẫn với anh ta nhé. Vì anh ta cũng yêu em, chỉ là anh ta chưa học được cách nói ra thôi.”

Cảm xúc của Ngọc Anh như có gì đó muốn vỡ òa. Cô không còn sợ người đàn ông này nữa. Cô yêu anh, một Nhất Phương trưởng thành, bao dung và đầy tổn thương. Cô bắt đầu khao khát từng giây phút được ở bên anh, cô cảm giác mỗi ngày trôi qua là một ngày anh gần hơn với hư vô.

Cô bắt đầu chăm sóc anh ngược lại. Cô nấu những món anh thích, cô ngồi nghe anh kể về đứa bé tên Đậu trong tương lai, về việc nó đã trưởng thành ra sao, về việc nó đã khóc thế nào khi cha nó quyết định thực hiện chuyến đi mạo hiểm này.

“Đậu nói với anh rằng, nếu gặp được mẹ, hãy nói với mẹ là Đậu yêu mẹ nhiều lắm,” Phương nói, tay anh giờ đây đã bắt đầu run rẩy khi cầm chén trà.

Ngọc Anh nắm lấy tay anh, áp vào má mình. “Em cũng yêu Đậu. Và em yêu anh, Phương ạ. Không phải vì anh là chồng em, mà vì anh đã quay lại vì em.”

Sài Gòn ngoài kia vẫn cứ trôi, nhưng bên trong căn chung cư, hai tâm hồn từ hai dòng thời gian khác nhau đang hòa quyện vào nhau trong một nỗi tuyệt vọng ngọt ngào.

“Anh nói đi,” cô nhìn thẳng vào mắt anh, “sau này đã xảy ra chuyện gì? Làm sao để em có thể ở lại với anh… hoặc ít nhất là ở lại với cuộc đời này?”

Phương nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự hy sinh thầm lặng. Anh biết rằng nếu anh thay đổi quá khứ, anh của tương lai có thể sẽ không bao giờ tồn tại, và đứa con tên Đậu cũng có thể biến mất. Anh biết mình không còn lựa chọn nào khác.

****************************

Đêm thứ 30.

Phương chuẩn bị cho Ngọc Anh một bữa tối thịnh soạn với nến và hoa sen trắng. Anh ép cô uống một ly rượu vang nhỏ mà anh nói là “để kỷ niệm một tháng chúng ta tìm lại được nhau”. Ngọc Anh không nghi ngờ gì, cô uống cạn và nhanh chóng cảm thấy một cơn buồn ngủ êm ái ập đến. Trước khi chìm vào giấc ngủ sâu trên ghế sofa, trong cơn say nửa tỉnh nửa mê, cô nghe thấy tiếng Phương ho khan ở phòng ngoài. Tiếng ho xé lòng, như thể anh đang cố vắt cạn chút sinh lực cuối cùng. Đột nhiên, một luồng ánh sáng yếu ớt từ ngoài đường hắt vào, và Ngọc Anh kinh hoàng nhận ra bóng của Phương trên tường đang dần mờ đi, loang lổ như một bức ảnh cũ bị phai màu. Cô lao đến, ôm lấy anh từ phía sau.

“Phương! Anh bị sao vậy? Người anh… lạnh quá!”

Phương khựng lại. Anh xoay người lại, ôm lấy cô vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể Ngọc Anh là thứ duy nhất giữ anh lại với thực tại này.

“Không sao đâu em. Chỉ là mấy hôm nay anh thức khuya nên có hơi mệt, ngày mai anh sẽ khỏe lại ngay”

Ngọc Anh khóc nức nở. “Đừng tưởng em không biết gì? Tại sao anh lại quay lại? Tại sao anh không để em sống yên ổn với Nhất Phương của hiện tại?”

“Không quan trọng mà, vì anh đã hứa sẽ đến với em” Phương thì thầm vào tóc cô. Cô loáng thoáng thấy bóng dáng Phương đang quỳ bên cạnh, đặt một nụ hôn thật dài lên trán cô.

“Chào em, Ngọc Anh của anh. Hãy sống thật tốt nhé.”

Đó là lời cuối cùng cô nghe thấy.

*********************************

Trong bóng tối của đêm đen, khi từ trường của cơn bão lịch sử đạt đến đỉnh điểm của chu kỳ 30 năm. Nhất Phương lặng lẽ thu dọn mọi dấu vết của mình. Anh cất bức tranh sáp màu của bé Đậu vào sâu trong hộc bàn khóa kín, với tay trái lấy áo khoác và chạy xe đến địa điểm quen thuộc.

Sáng hôm sau, Ngọc Anh thức dậy với cơn đau đầu nhẹ. Cô mỉm cười, theo thói quen quay sang bên cạnh để tìm hơi ấm của người chồng dịu dàng. Nhưng người đàn ông nằm đó đang ngủ một cách nặng nề, khuôn mặt cau có ngay cả trong giấc mộng.

“Phương, dậy đi anh. Sáng rồi,” cô khẽ gọi.

Nhất Phương mở mắt, nhìn cô bằng ánh mắt lạ lẫm, rồi ngay lập tức ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ và gắt gỏng: “Chết tiệt! Sao em không gọi anh dậy sớm hơn? Có biết là hôm nay anh có cuộc họp quan trọng không? Mà cái nhà này sao lại nồng nặc mùi hoa sen thế này? Anh đã bảo là anh ghét mùi hoa này rồi mà!”

Ngọc Anh sững sờ. Cô nhìn đôi bàn tay của anh, anh đang dùng tay trái để lục tìm điện thoại. Cô nhìn cách anh ném chiếc gối sang một bên đầy bực dọc. Mọi thứ trở lại đúng như cũ. Một Nhất Phương khô khan, nóng nảy và xa cách.

“Phương… anh sao vậy? Đêm qua anh còn…”

“Đêm qua cái gì? Anh vừa đi công việc về mệt muốn chết, ngủ một mạch có biết gì đâu,” anh quát lên rồi lao vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại.

Ngọc Anh ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô điên cuồng chạy vào bếp, nồi súp gà thơm phức tối qua đã biến mất, thay vào đó là đống bát đĩa bẩn từ ba ngày trước vẫn nằm chình ình trong bồn rửa. Cô chạy ra ban công, chiếc bản lề cửa sổ mà anh đã sửa lại giờ đây lại kêu “két két” một cách khó chịu.

Tất cả đã biến mất. Người đàn ông dịu dàng, người đã nấu cho cô ăn, người đã kể cho cô nghe về đứa bé tên Đậu… hoàn toàn như một giấc chiêm bao tan biến sau khi thức dậy.

Ngọc Anh bật khóc nức nở giữa căn nhà trống rỗng. Cô không thể hiểu nổi điều gì đã xảy ra. Có phải cô đã bị điên? Có phải cơn bão đêm đó đã tạo ra một ảo giác kéo dài 30 ngày? Cô lục lọi khắp nơi, tìm kiếm một dấu vết nhỏ nhất của người đàn ông kia.

Và rồi, trong hộc bàn bị khóa chặt mà Nhất Phương hiện tại không bao giờ đụng tới, cô tìm thấy một mảnh giấy kẹp ở góc. Là một bức tranh vẽ sáp màu.

Ngọc Anh áp mảnh giấy vào ngực, khóc nghẹn ngào. Cô biết mình không điên. Anh đã ở đây. Anh đã đến để dạy cô biết thế nào là được yêu, rồi lặng lẽ ra đi để trả lại cho cô thực tại nghiệt ngã này.

Nhiều tháng sau, Ngọc Anh phát hiện mình mang thai. Khi Nhất Phương hiện tại vẫn đang mải mê với những bản vẽ, cô lặng lẽ đi khám bệnh một mình. Cầm tờ kết quả trên tay, cô mỉm cười trong nước mắt khi nhìn thấy cái phôi thai nhỏ xíu. Cô sẽ đặt tên con là Đậu.

Và cô sẽ dành cả cuộc đời này để dạy cho Nhất Phương trẻ tuổi kia cách làm cha, cách làm chồng. Cô sẽ không để anh phải sống 30 năm trong hối hận để rồi phải vượt qua cả không gian và thời gian chỉ để nói một lời xin lỗi.

Sài Gòn vẫn thế, những cơn bão vẫn đến rồi đi theo chu kỳ của đất trời. Nhưng trong căn chung cư cũ trên đường Lý Tự Trọng, có một người đàn bà luôn nhìn về phía ban công mỗi khi bão về, thầm cảm ơn người đàn ông đã đến từ hư vô để cứu rỗi cuộc đời cô bằng 30 ngày hạnh phúc bí mật.

Bí mật đó, cô sẽ luôn mang bên mình, như một báu vật duy nhất mà định mệnh đã lỡ tay đánh rơi vào đời cô.

Phần Kết

Sau cái đêm định mệnh ấy, Nhất Phương trở lại là một gã kiến trúc sư cuồng công việc và lạnh nhạt. Ngọc Anh sống giữa thực tại nhưng tâm hồn cô lại lang thang ở một nơi nào đó trong 30 ngày hạnh phúc đã mất. Cô không chấp nhận đó là ảo giác. Cô bắt đầu tìm kiếm.

Một buổi chiều mưa, Ngọc Anh đến thư viện tổng hợp thành phố, lục lại những tư liệu cũ về khí tượng thủy văn. Những dòng tít vàng ố hiện ra trước mắt cô “Siêu bão năm 1996: Hiện tượng từ trường nhiễu loạn kỷ lục”. Cô run rẩy lật tiếp những trang báo của 30 năm trước đó nữa, rồi 60 năm trước nữa.

Một quy luật kinh khủng hiện ra: Cứ đúng chu kỳ 30 năm, Sài Gòn lại đón một cơn bão với cường độ từ trường đặc biệt, trùng khớp với những báo cáo về việc “mất dấu thời gian” hoặc những hiện tượng không gian bị bẻ cong cục bộ mà các nhà khoa học thời đó chưa thể giải thích.

Ngọc Anh ngồi thẫn thờ giữa những chồng báo cũ. Cô nhận ra rằng, Nhất Phương của 30 năm sau, người đàn ông đã nếm trải nỗi đau mất vợ, chắc chắn đã biết về quy luật này. Anh đã chờ đợi, có lẽ là hàng chục năm, chỉ để đợi đến đúng thời điểm cơn bão này lặp lại vào năm 2056. Anh đã bước vào tâm bão, nơi không gian và thời gian đứt gãy, để đánh cược sinh mạng mình cho một cơ hội quay về.

“Anh không chỉ quay về để bù đắp…” Ngọc Anh thầm thì, những giọt nước mắt rơi xuống trang báo cũ. “Anh quay về để thay đổi chính cái ngày anh đánh mất em.”

Trong dòng thời gian của anh, cô có lẽ đã mất vì một cơn bệnh quái ác mà không có anh bên cạnh, hoặc một sự cố nào đó trong cơn tuyệt vọng. Nhưng lần này, anh đã gieo vào lòng cô một hy vọng sống. Sự dịu dàng của anh trong 30 ngày qua không phải là thuốc mê, mà là một liều vắc-xin tinh thần để cô không còn buông xuôi trước sự vô tâm của Nhất Phương hiện tại.

Khi Ngọc Anh rời thư viện, trời lại đổ mưa. Cô đứng dưới mái hiên, nhìn dòng người hối hả. Cô biết, 30 năm nữa, sẽ lại có một cơn bão lớn. Lúc đó, Nhất Phương của cô, người đang đứng ở văn phòng quát tháo nhân viên kia, sẽ trở thành một ông già cô độc, gầy gộc sử dụng tay phải nhiều hơn tay trái, và sẽ lại bắt đầu hành trình tìm cách quay về.

Nó là một vòng lặp của tình yêu và sự hối hận. Nhưng ở vòng lặp này, cô đã biết trước.

Ngọc Anh đưa tay vuốt nhẹ bụng mình, nơi mầm sống của bé Đậu đang lớn dần. Cô sẽ không để người chồng của hiện tại phải chờ đến 30 năm sau mới biết cách yêu thương. Cô sẽ kể cho anh nghe về “cơn bão của tình yêu”, kể cho anh nghe về người đàn ông “thuận tay phải” đã từng đến đây.

Dù Nhất Phương hiện tại có tin hay không, thì bức tranh sáp màu vẫn nằm đó, như một minh chứng rằng: Có những người, ngay cả khi thời gian đã tận, vẫn tìm đường quay lại để yêu ta thêm một lần nữa.

Cái Trần Thanh Phương