Có lẽ, điều đáng sợ nhất của sự trưởng thành là khi ta chợt nhận ra mình đã đánh mất khả năng lắng nghe những âm thanh của tự nhiên và hơi thở của ký ức. Giữa lòng phố thị náo nhiệt, chúng ta thường bị vây hãm bởi tiếng còi xe và những thông báo không hồi kết từ màn hình điện thoại. Đã bao lâu rồi bạn chưa thực sự ngồi yên để nghe một tiếng gió thổi? Để trả lời câu hỏi đó, mời bạn dừng lại ở quyển “Nằm nghe gió thổi sau hè” của Hải Dương. Quyển sách chính là một trạm dừng chân, một khoảng sân nhỏ đầy nắng để ta được phép thu mình, cùng những cơn gió miền Trung cuốn mình về với tháng năm tuổi thơ trong trẻo nhất.
Ngay từ cái tên, cuốn sách đã gợi lên một sự thong dong đến lạ. Hải Dương – một người con thế hệ 9x – đã gom góp tất cả những gì tinh khôi nhất của tuổi thơ để trải dài trên 164 trang sách. Nhân vật Mận, với đôi mắt tròn xoe và tâm hồn nhạy cảm, chính là hiện thân của tất cả chúng ta ngày ấy. Tác giả chọn viết về những thứ bình dị như rau cải tàu bay, về đồi sim tím, về món bánh xèo của bà hay những lần hờn dỗi trẻ con… Nhưng chính từ sự mộc mạc đó, người đọc lại thấy rung động nhất. Bởi lẽ, cái đẹp thật sự thường nằm trong những điều giản đơn mà đôi khi vì trưởng thành, chúng ta vô tình lãng quên.
Trong thế giới của Mận, gia đình là bầu trời xanh thẳm che chở cho mọi bão giông. Tác giả đã dành những trang viết xúc động nhất để khắc họa hình ảnh những người thân yêu. Người đọc sẽ bắt gặp hình ảnh bà với “gian hàng” đầy yêu thương. Đó là hình ảnh tiêu biểu của những người bà miền Trung: tảo tần, chắt bóp từng đồng xu lẻ để mua cho cháu chiếc kẹo, cái bánh. Những món quà quê đơn sơ ấy, qua ngòi bút của Hải Dương, bỗng trở thành những cao lương mỹ vị mà dù sau này có đi khắp thế gian cũng chẳng bao giờ tìm lại được. Hay người mẹ gánh cả gian truân với đôi quang gánh trên vai chở hàng hóa ra chợ, gánh cả tương lai của các con. Những chi tiết nhỏ về mẹ được tác giả miêu tả bằng sự thấu hiểu sâu sắc. Đó là cái nhìn của một người con đã lớn, nhìn lại sự hy sinh của đấng sinh thành với tất cả lòng biết ơn. Ta cũng bắt gặp hình ảnh người cha hiền lành và tình chị em được gắn kết qua các việc thường ngày, gợi nhắc về một thời “điện thoại chưa ra đời, internet là một khái niệm xa xỉ”. Thời đó, chúng ta giàu có biết bao trong thế giới của riêng mình.
Cuốn sách còn là một bức tranh thiên nhiên sống động về vùng quê miền Trung. Cái nắng cháy thịt cháy da, nhưng lại nuôi dưỡng nên những tâm hồn kiên cường và đầy tình cảm. Tác giả gọi tên từng loài cây, từng món ăn với một sự trân trọng tuyệt đối. “Cải tàu bay về trời” là một món ăn cứu đói, cũng là nhân chứng cho một thời gian khó nhưng ấm áp tình người. Những đồi sim tím là nơi vui chơi, nó cũng là nơi lưu giữ những bí mật đầu đời của lũ trẻ quê. Tác giả còn thành công trong việc khơi gợi khứu giác và vị giác của độc giả. Chị đã dành khá nhiều tâm tư viết về bánh xèo, canh rau, sương sâm, bánh thuẫn… ta như nghe thấy tiếng “xèo xèo” trên chảo mỡ, ngửi thấy mùi rau, mùi trứng thơm nồng quyện cùng mùi khói bếp cay xè mắt. Chính những chi tiết đặc tả này đã làm nên “phần hồn” cho cuốn sách, khiến nó thoát khỏi những lối mòn của thể loại tản văn thông thường.
Tại sao “Cổ Nguyệt Đường” lại đề xuất một cuốn sách về tuổi thơ cho người lớn? Bởi vì người lớn chúng ta thường quên đi cách để hạnh phúc. Chúng ta mải miết chạy theo những giá trị hào nhoáng mà quên mất rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ là một bát canh rau tập tàng mẹ nấu, hay một buổi chiều nằm nghe tiếng gió. “Nằm nghe gió thổi sau hè” nhắc nhở chúng ta rằng: chúng ta đã từng có một thời rực rỡ như thế. Chúng ta đã từng biết vui sướng chỉ vì một cánh diều bay cao, từng biết đau lòng, hờn giận vì những chuyện trẻ con. Cuốn sách giúp chúng ta kết nối lại với phần bản ngã thuần khiết nhất, để sau khi đóng sách lại, ta thấy mình đủ sức mạnh để đối diện với thế giới ngoài kia. Đừng để thời gian cuốn trôi tất cả. Hãy giữ lấy một góc nhỏ trong tim để lưu lại những ký ức, bởi đó chính là gốc rễ, là điểm tựa để ta không bị quật ngã giữa dòng đời.
Với độ dài vừa phải, 164 trang và 25 câu chuyện ngắn, cuốn sách như một chén trà thơm mà bạn nên nhâm nhi vào một sáng cuối tuần hoặc trước khi đi ngủ. Đọc để thấy “Nằm nghe gió thổi sau hè” không chỉ là cuốn sách cho thế hệ 8x, 9x – những người đã đi qua những năm tháng ấy – mà còn là một cuốn sách cho bất kỳ ai đang cảm thấy lạc lõng giữa nhịp sống hiện đại. Mời bạn hãy tạm gác lại những lo âu, ngồi xuống đây, và cùng Mận đi về phía cánh đồng tuổi thơ rực nắng.
Thanh Ngân





