1. “Osho nói, trong đời người ta sẽ bị ném đá một vài lần, đau lắm lắm nhưng chết vì mấy cục đá đó thì lãng quá” – Khói trời lộng lẫy

2. “ôi thấy mình nghèo quá, mình chỉ có tình thương. Tôi chỉ có thể hứa những lời hứa nghèo, chừng nào bán hết bông mẹ mua cho con bộ đồ mới, chừng nào con lớn mẹ sẽ cho đi chơi thành phố, chừng nào kiếm nhiều tiền mẹ mua chiếc xe đạp cho con chạy lòng vòng cồn chơi. Hoặc lời hứa mịt mù kiểu như “nghe lời rồi mẹ thương…” – Khói Trời Lộng Lẫy

3. “Khoảnh khắc đó, tôi đã biết âm thanh đẹp nhất của cuộc sống là tiếng của một người nói yêu một người…” – Khói trời lộng lẫy

4. “Nước mắt chảy từ con mắt là thứ thường thôi, có thứ nước mắt không chảy ra kiểu vậy.” – Sông

5. “Người ta tranh đấu cả đời có khi vì một thứ tầm phào, ngớ ngẩn nào đó, đến nỗi kể ra bằng miệng thì miệng ngượng, viết bằng chữ thì chữ ngượng.” – Sông

6. “Là trẻ con, đôi khi nên tha thứ cho lỗi lầm của người lớn.” – Cánh Đồng Bất Tận

7. “Những cánh đồng trở thành đô thị, những cánh đồng ngoa ngoắt thay đổi vị của nước, từ ngọt sang mặn chát, những cánh đồng vắng bóng người, và lúa rày mọc hoang nhớ đau nhớ đớn bàn chân xưa nghẽn trong bùn quánh giờ đang vất vơ kiếm sống ở thị thành. Những cánh đồng đó, đã hắt hủi cây lúa (và gián tiếp từ chối đàn vịt). Đất dưới chân chúng tôi bị thu hẹp dần. Nhưng ngay từ đầu, chúng tôi đã tự làm quẩn chân mình, vì không thể quay lại những cánh đồng cũ (với người quen cũ). Tôi đã từng trở ngược về những nơi đó theo cách của tôi, bằng mường tượng”. – Cánh Đồng Bất Tận

8. “Cỏ còn muốn sống đẹp hơn, tốt hơn nữa, huống chi mình…” – Ngọn đèn không tắt

9. “Hiểu cách những mối quan hệ biến dạng sau mỗi cuộc chuyển dời, nhất là giữa người với người, nhưng sau vài lần chuyển nhà, đồ đạc mới là thứ khiến bạn ngạc nhiên. Những thứ bạn phụ thuộc vào, như thể chúng là tai, là mắt, là oxy, hóa ra buông bỏ được. Và có thể buông nhẹ không.” – Hành lý hư vô

10. “rằng sống trên đời, thấy phải thì làm, mà làm cũng đừng nghĩ sẽ được đáp đền xứng đáng, vì có những thứ quý giá lắm, chẳng gì bù đắp được đâu.” – Qua cầu nhớ người

11. “Cái khái niệm lớn của những đứa con thật ra không dừng lại ở tuổi mười tám, hay ở cái ngày tụi nó dựng vợ gả chồng. Con cái mãi mãi không lớn.” – Bà già đi bụi

12. “Hào nhoáng, mơ tưởng như lớp vôi vữa, cứ dần rụng rơi. Thành phố không phải thiên đường cho tất cả cư dân lặn ngụp trong lòng nó” – Bóng Của Thành Phố

13. “Đời vui được mấy đâu, con người ta thò đầu ra đã khóc rồi, những đứa không khóc còn bị đánh cho khóc”. – Màu nước mắt

14. “Ma muôn đời đơn điệu vài chiêu dọa người, người lại nghĩ trăm phương nghìn cách hại nhau. Vậy mới sợ…” – Ma và Người

15. “Lúc cuộc sống khắc nghiệt buộc người đi chênh vênh giữa lằn ranh tử tế và không tử tế, họ bước chệch choạc cũng là chuyện tự nhiên. Có ở dưới ao mới biết không cách nào không ướt áo.

16. Chấp nhận những gì khác mình đã quá khó, nói chi tới yêu thương”. – Sư tử không ăn cỏ

17. “Hạnh phúc không ở những ngôi nhà sang trọng, tự mình thấy đủ, dù chòi tranh vách lá cũng vui. Có những ngôi nhà cao rộng mà lạnh lẽo, vô hồn, có những mái lá đơn sơ mà nồng nàn, đượm khói. Gặp mưa giữa đường, có chỗ ta về, có người đưa tấm khăn để lau tóc ướt, là “đã” lắm rồi, đừng có lãng mạn mong ước xa vời”. – Một Mái Nhà

18. “Còn gì tuyệt bằng được sống như một con người vô tư, thanh thản, không đối phó, chống đỡ, không sợ hãi, nghi ngại. Như đã từng mơ ước…” – Một cuộc đời khác

19. “Người ta không còn yêu mặt trăng nữa thì biết trên ấy chỉ còn sỏi đá, không sự sống” – Nỗi buồn rất lạ

Thanh Ngân